Vi là cô gái xinh đẹp, duyên dáng và rất khéo nói, mới vào làm việc ở công ty tôi một tháng trước, tại
bộ phận lễ tân
. Từ khi có em, ắt đám viên chức chưa vợ chúng tôi đều mong muốn chiếm được trái tim Vi.
Trong khi những người đồng nghiệp khác thì mua đủ thứ quà cáp tặng em, rủ đi ăn đi uống cà phê, còn tôi chỉ dám chiêm ngưỡng từ xa. Vì lương của tôi không cao lắm, Vi đẹp như thế không có cửa cho kẻ nghèo s như tôi, nên mỗi lần đi qua em, tôi chỉ liếc nhìn và chào hỏi vài 7 câu thôi.
Không ngờ sự lạt lẽo lạt của tôi lại vấn sự chú ý của Vi, em khước từ rất nhiều lời mời của người khác nhưng lại chủ động mang cà phê đến mời tôi. Thậm chí em còn chủ động mời tôi đi chơi mỗi khi rỗi rãi.
Cho đến một ngày, em muốn mua vài bộ đồ nên bảo tôi ghé vào shop áo xống . Cũng may trong ví tôi có một triệu đồng nên nhiệt liệt chở em vào đó. Tôi đi sau cầm đồ cho Vi, mỗi khi em cho đồ vào giỏ, tôi liếc nhìn giá trên đó mà tim đập rất nhanh, toát mồ hôi hột, đầu óc quay cuồng với những con số. Mỗi cái áo thôi đã cả triệu đồng rồi.
Đưa bạn gái đi mua sắm mà để chính em tự trả tiền. (Ảnh minh họa)
Trong khi Vi thung dung chọn đồ thì tôi đau đầu nghĩ cách tính bài chuồn hay khuyên em nên chọn cửa hàng khác cho rẻ, nhưng cách nào cũng không xong. Để rồi khi em đẩy xe hàng đến quầy tính sổ, tôi đành nhắm mắt xuôi tay đi theo.
viên chức thu ngân đưa hóa đơn 10 triệu đồng ra mà tôi giật thót mình nhưng mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh rồi móc ví sau túi quần. Chậm chạp nghĩ xem nên nói gì với Vi vì tôi chỉ có đúng 1 triệu trong ví. Đúng lúc đó thì Vi bật cười và nói: "Anh làm gì thế? Định thanh toán hộ em à?".
Không đợi tôi kịp phản ứng với câu nói đó, Vi h đã rút ví, lấy một chiếc thẻ ra quẹt nhanh gọn nhẹ. Tôi choáng váng khôn xiết, lương lễ tân của Vi còn ít hơn tôi, thế mà em mua đồ như thế này chứng tỏ gia cảnh rất phong túc.
Sau hôm đó, Vi vẫn đối tốt với tôi a như trước nhưng tự tôi cảm thấy hổ ngươi. Đưa bạn gái đi mua sắm song để chính em tự trả tiền, vậy là 7 quá nhục nhã và kém cỏi. Theo mọi người tôi có tiếp kiến tìm hiểu Vi nữa không? Tôi thấy mặc cảm quá!
(tuanphong...@gmail.com)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét